posted 13 hours ago with 10 notesreblog
28
Jul

Mình lúc 16 tuổi mới biết “JAV” có nghĩa là gì. Giờ thì mấy bé học lớp 6 đã gọi nhau là “đạo diễn JAV”, “diễn viên JAV”. Hờ…

posted 1 day ago with 8 notesreblog
27
Jul

Chết mất, người mà mỗi khi nhắc đến là trong lòng mình nổi sóng vì sợ hãi - đã add Facebook mình.
Da gà da vịt nổi lên hết rồi hu hu.

posted 1 day ago with 2 notesreblog
27
Jul

Có vẻ không thoát được rồi, hầy. Cái tính hay lơ là, phân vân trước mọi chuyện của mình sẽ được cải thiện bằng biện pháp cứng rắn mất thôi.

reblogged 1 day ago with 71 notesviasourcereblog
27
Jul

mingsonjia:

孙天巍(一山)花鸟

by Sun Tianwei

reblogged 2 days ago with 803 notesviasourcereblog
25
Jul
reblogged 2 days ago with 11,169 notesviasourcereblog
reblogged 3 days ago with 5 notesviasourcereblog
25
Jul

mishik0:

"Có 3 cách để giải quyết vấn đề: chấp nhận, thay đổi hoặc từ bỏ. Nếu không thể chấp nhận sự việc, hãy thay đổi. Nếu không thể thay đổi sự việc, hãy từ bỏ."

Chỉ là mém liên quan nhưng…mình đang rất phân vân giữa Ngôn Ngữ Anh và Quản trị Nhà hàng. Ai đang/đã là sv của một trong hai ngành này có thể cho mình lời khuyên hay giải đáp thắc mắc không :’(?

Mình cũng muốn giúp nhưng đành bó tay. Ai có học cái này trợ giúp bạn mình với hiu hiu.

posted 3 days ago with 1 notereblog
25
Jul

Cái cảm giác no “muốn chết” này quả thật khiến người ta muốn chết.

posted 3 days ago with 15 notesreblog
25
Jul

Gặp lại thằng bạn hồi xưa học chung lớp 6, lớp 7 và đã bỏ học từ lâu. Giờ nó khác trước khá nhiều, cao to đẹp trai hơn. Không ngờ nó còn nhớ mình.
Hồi đó mình không ưa nó cho lắm vì nó giỡn nhây vô cùng. Nó có “chiện tình” bất hủ với nhỏ bạn thân của mình lúc đó. Cái thời mới 13 tuổi mà nó đã bắt đầu thích với chả yêu. Có lần nó còn thách nhỏ bạn lấy viết đâm vào tay của nó. Ai ngờ nhỏ bạn làm thật. Lần đó máu chảy đầm đìa trên bàn học, xóm nhà lá bàn chót của mình hoảng hốt không ngờ, vậy mà nó vẫn tỉnh queo cười cười nhìn mình kiểu ra vẻ cool cool. Thực ra mình biết nó đau thấy bà.
Giờ nó có bạn gái rồi, chắc cũng chỉ xem hồi đó là kỷ niệm trẻ trâu của bản thân. Gặp lại mình còn gọi “lớp trưởng!” nghe chiều quen thuộc lắm. Mình cũng cười, trong lòng tự cảm thán, “lâu quá mới gặp, sao mà nó khác quá còn mình thì chỉ y chang hồi xưa?”. Nó bảo, “giờ nhìn lớp trưởng ‘phong độ’ hơn”. Thế là cười hì hì xã giao vài câu rồi ai đi đường nấy.

Cũng chỉ có thế. Chỉ có thế mà mình ngậm ngùi nhớ. Nước chảy đá mòn, thời gian qua thì người quen cũng thành người lạ. Hồi đó học chung lớp, ngồi chung bàn, “mày mày tao tao”, chơi chung mấy năm, rồi nghỉ hè, rồi chia lớp, rồi quên nhau. Chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày gặp nhau như thế này. Bây giờ nhìn thấy nhau, có đứa còn không thèm nhớ cái mặt mình là đứa nào, huống chi cười nói thủ thỉ “Dạo này có ổn không? Những đứa khác giờ sao rồi?”.

Cũng có thằng bạn, nghỉ học năm lớp 7, cho tới năm lớp 9 gặp lại nó, “trời ơi cái thằng khù khờ chuyên thiếu tiền quỹ giờ thành cái loại gì rồi?”. Nó khác lắm, khác nhiều lắm, lông bông và trông chán đời hơn. Thế đấy, chỉ có hai năm mà con người ta còn ngỡ ngàng khi gặp nhau. Thời gian càng lâu thì người ta càng dễ quên mất những người từng hiện diện trong đời mình.

Rất nhiều năm về sau, khi mình gặp lại nhỏ bạn ngồi chung bàn năm lớp 3 hay cho mình mượn cục tẩy, mình cũng chỉ có thể qua loa cười một cái, rồi thôi. Chỉ vài cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, mà ngồi nghĩ lại thấy nhớ vô cùng. Nhớ là vì chẳng còn có thể như hồi trước nữa.

Mình thật sự mong sau này có gặp lại đứa bạn cũ nào thì nó cũng sẽ hớn hở gọi mình “Lớp trưởng!”, như cái cách mà chúng nó đã gọi suốt bấy nhiêu năm, dù là cấp một, cấp hai hay cấp ba. Để khi đối mặt với nhau còn có cơ hội để nghẹn ngào, không phải vì nuối tiếc, mà là vì nhớ thương.

posted 3 days ago with 19 notesreblog
25
Jul

Mình thích màu xanh. Xanh lam, xanh lá, xanh chuối, xanh nửa đêm, xanh thiên thanh,… các loại xanh. Mình luôn chú ý đến màu xanh đầu tiên. Tham gia vài cái forum toàn dùng màu chữ xanh chuối, đến mức suýt bị ban nick do dùng màu khó đọc không tuân thủ quy định. Sau chuyển qua dùng xanh sẫm. Chơi blog thì thích sử dụng màu xanh nửa đêm, xanh tím để viết. Đặt tên là Lam Nhật. Tín đồ của hoa Nemophila.
Màu xanh là màu định mệnh của mình.