posted 1 day ago with 8 notesreblog
28
Aug

Ho ra máu. Ung thư cmnr…
.
.
.

.
Đùa chứ ho xong tự cắn lưỡi xịt máu ý chứ =))

posted 2 days ago with 7 notesreblog
28
Aug

Ngủ một giấc dài 3 tiếng đồng hồ, tỉnh dậy có cảm giác như ai đó nhét bông gòn vào mũi và miệng vậy, thở không ra hơi.
Và thanh niên đã bắt đầu bước vào giai đoạn cảm cúm một cách vinh quang.

Đầu óc choáng váng nên tự dưng nảy ra một số ý định táo bạo. Đi tỏ tình chẳng hạn. Hoặc chửi người.
Thôi, mình đang mất tỉnh táo…


Không liên quan cơ mà không nay sữa trà xanh ngọt quá. Uống xong chắc mình khè lửa thật luôn quá.

posted 2 days ago with 3 notesreblog
28
Aug

Nói 2 câu ngắn gọn thế mà được 47 likes và hơn 50 cái rep.
Ồ…

reblogged 2 days ago with 237 notesviasourcereblog
27
Aug

hitachiw:

Hay là mình bỏ cả đi?

Giấc mơ không đuổi

Có khi lại về.

- Lạ lùng sao, đớn đau này | Nguyễn Thiên Ngân.

posted 2 days ago with 5 notesreblog
27
Aug

Dạo này mình lảng vảng bên mấy fanpage Naruto nhiều quá. Ai cũng nhẵn mặt mình.
Muốn xem Nar nhưng mai mới có ep mới. Thế là ngày ngày lục xem lại những ep cũ. Xem và cảm thán một mình.
Đã down về 3 bộ khác để xem dần dần nhưng vẫn chưa có thời gian xem. Bận rộn xoay sở với đống việc không đâu.

Lại nhớ một vài người không nên nhớ.
Yeh.. Bad mood.

hoangchabot Yep, mình thì cuồng, không chỉ đơn giản là thích nữa, LOL~

reblogged 3 days ago with 305 notesviasourcereblog
27
Aug

saku091:

The chapter is going to be delayed. Go to sleep.

image

source

*Lật bàn* TUI MUỐN PHÁ HỦY THẾ GIỚI!!!

posted 3 days ago with 4 notesreblog
27
Aug

Kiểm duyệt manga và anime. Bên Nhật đang làm cái quái gì thế?!
Đáng nhẽ hôm nay có chap mới!!! Vậy mà dời hơn một hai tuần là saooo?
Đền chap mới cho tui!!!
*Khóc thét*

kanchan-no-aoisora Yep em vừa mới biết nhưng bức xúc quá nên nói thế :((
(Không liên quan nhưng anh đổi tên làm em tưởng anh bạn girl nào đó LOL~ )

posted 3 days ago with 17 notesreblog
27
Aug

Đứa nào lại đây cho tui cắn…

reblogged 3 days ago with 331 notesviasourcereblog
27
Aug
posted 3 days ago with 6 notesreblog
26
Aug

Hôm nay tôi có nói chuyện với một người bạn, và cuộc trò chuyện này làm tôi nhớ đến chuyện đã qua.

Tôi nhớ về cái nơi ấy, về những con người ấy. Nơi mà con người hiện tại của tôi được sinh ra. Nơi mà ‘mối tình đầu’ của tôi được sinh ra. Nơi mà tôi xem là nhà. Nơi mà có những con người luôn cười với tôi. Nơi mà tôi luôn muốn là một phần trong đó mãi mãi.

Nhưng nó đã tàn rồi. Thời huy hoàng đã tắt lụi.

Dù tôi đã biết điều này từ rất lâu về trước, tôi vẫn không thể tự kiềm chế mà nói ra, rất nhiều lần: “Nó đã là một chốn hoang tàn rồi, vĩnh viễn là vậy”.

Trong lòng tôi có thứ cảm xúc gì đó thôi thúc tôi nhớ về nơi đó, và không chỉ nhớ, tôi dằn vặt, ước ao, thiết tha được quay trở về quãng thời gian trong hồi ức ấy.

Nhưng không.

Cách đây không lâu, tôi và vài người khác trở về nơi đó, cố khoác lên mình một sự hăng hái. Chúng tôi muốn chờ. Chờ đợi quá khứ, theo đúng nghĩa đen. Chúng tôi chờ những con người trong quá khứ, chúng tôi muốn trải qua cái không khí tươi sáng của những năm tháng ấy lần nữa. Chúng tôi ước mình được quay trở về.

Thực ra chúng tôi đã quay trở về, nhưng nó không phải là nơi xuất phát ban đầu của chúng tôi nữa.

Mỗi buổi tối, chúng tôi hẹn nhau, đôi ba người cùng ngồi nói những chuyện vô thưởng vô phạt. Nhưng trong lòng tôi biết, thứ tôi muốn còn nhiều hơn thế. Không phải chỉ là “Tớ muốn được trở về ngày xưa”, mà là “Chúng ta lại được như ngày xưa rồi”. Nỗi nhớ bám rễ trong lòng tôi từ lúc tôi rời đi, đến khi tôi trở lại, và ngậm ngùi mong mỏi cùng với hàng đống kỷ niệm được tua chậm trong đầu.

Phải chi…

Ước gì…

Tớ muốn…

Tôi rất nhớ mọi người, và những ngày chúng tôi đã cùng nhau đi qua.

Tôi biết thứ mình nhớ đến không chỉ là một nơi chốn, một vài người. Thứ tôi nhớ nó rất dài, rất rộng, dài rộng hơn cả cuộc đời tôi nữa. Đó là kỷ niệm.

Nhưng mà đã gọi là kỷ niệm thì nó chỉ còn sống trong tâm tưởng thôi, thực tế thì nó đã chết rồi, đúng không. Nó đã chết rồi.

Chỉ có tôi vẫn cố gắng gượng mà tưới vun cho nó, mong một ngày nó lại xanh tươi.

Dù cho nó đã héo khô rồi..

.

Thật buồn bã làm sao…
Và giờ thì tôi đã biết ba chữ "I miss us" nó mang nghĩa là gì.